Em muốn một cuộc tình già với anh

by Thanh

Em muốn một cuộc tình già với anh. Không phải là một tình yêu quá rực rỡ, cũng chẳng cần phải khiến cả thế giới ngưỡng mộ. Em chỉ mong có một người cùng em đi qua những tháng ngày bình thường nhất, cùng em ăn những bữa cơm giản dị, cùng em ngồi yên bên nhau khi ngoài trời mưa rơi, và cùng em già đi trong bình yên.

Em không cần anh phải lúc nào cũng nói những lời ngọt ngào. Vì em biết, có những yêu thương không nằm trong lời nói, mà nằm ở cách một người âm thầm quan tâm. Là khi anh nhớ em thích uống trà ấm vào buổi sáng. Là khi anh để phần em miếng ngon trong bữa cơm chiều. Là khi anh thấy em mệt, liền lặng lẽ ngồi cạnh, không hỏi quá nhiều, chỉ để em biết rằng em không một mình.

Em muốn sau này, khi chúng ta không còn trẻ nữa, anh vẫn là người nắm tay em đi qua con đường quen thuộc. Bước chân có thể chậm hơn, ánh mắt có thể mờ hơn, tóc cũng đã điểm bạc, nhưng trong tim vẫn còn đủ dịu dàng để gọi tên nhau. Em muốn mỗi buổi chiều, chúng ta cùng ngồi trước hiên nhà, nhìn hoàng hôn rơi xuống, kể lại những chuyện cũ của tuổi trẻ rồi bật cười vì những điều từng làm mình khóc.

Em muốn cùng anh trải qua một tình yêu không vội vàng. Một tình yêu không cần chứng minh bằng những điều lớn lao, mà được giữ gìn bằng sự nhẫn nại, thấu hiểu và bao dung. Sẽ có những ngày chúng ta giận nhau, im lặng với nhau, thậm chí có lúc tưởng như chẳng còn hiểu nhau nữa. Nhưng em mong sau tất cả, chúng ta vẫn chọn ngồi lại, chọn lắng nghe, chọn nắm tay thay vì buông bỏ.

Em muốn một cuộc tình mà càng đi xa càng thấy thương nhau nhiều hơn. Bởi khi người ta trẻ, người ta dễ yêu vì rung động. Nhưng khi năm tháng trôi qua, người ta ở lại bên nhau vì nghĩa tình, vì đã cùng nhau trải qua quá nhiều vui buồn, vì trong từng nếp nhăn, từng ánh mắt, từng thói quen nhỏ đều có bóng dáng của một đời gắn bó.

Em muốn một ngày nào đó, khi nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười mà nói rằng: “May quá, mình đã không buông tay.” May quá vì giữa bao đổi thay của cuộc đời, chúng ta vẫn còn nhau. May quá vì dù ngoài kia có bao nhiêu người đến rồi đi, vẫn có một người kiên nhẫn ở lại, cùng mình đi hết những đoạn đường dài nhất.

Em muốn già đi cùng anh, không phải vì em sợ cô đơn, mà vì em tin rằng yêu một người đến cuối đời là điều rất đẹp. Đẹp không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó thật. Thật trong từng lần cãi vã rồi làm hòa, từng lần mệt mỏi vẫn cố gắng vì nhau, từng lần cuộc sống khó khăn nhưng hai người vẫn cùng nhau vượt qua.

Nếu có thể, em muốn sau này chúng ta vẫn gọi nhau bằng những cái tên thân thương như ngày đầu. Vẫn để ý xem người kia có lạnh không, có ăn ngon không, có ngủ yên không. Vẫn thấy lòng mình mềm lại khi người kia cười. Vẫn cảm thấy chỉ cần quay đầu lại, người ấy còn ở đó, thì mọi giông gió ngoài kia cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Em muốn một cuộc tình già với anh. Một cuộc tình không cần quá nhiều hoa, chỉ cần đủ chân thành. Không cần ngày nào cũng nói yêu, chỉ cần ngày nào cũng biết vì nhau mà cố gắng. Không cần đi đến những nơi xa xôi, chỉ cần ở cạnh nhau trong những ngày bình dị nhất cũng thấy lòng an yên.

Vì điều em mong sau cùng không phải là một tình yêu khiến người khác ngưỡng mộ, mà là một tình yêu khiến chính chúng ta thấy ấm lòng. Một tình yêu đủ sâu để vượt qua những tháng năm tuổi trẻ, đủ bền để đi qua những ngày giông bão, và đủ dịu dàng để khi về già, chúng ta vẫn có thể nắm tay nhau, nhìn nhau mỉm cười, rồi biết rằng: cả đời này, mình đã yêu đúng người.

Sưu tầm

Những Bài Liên Quan